nhà .
Vừa nhìn thấy nó , mẹ liền quay ngoắt ra hỏi .
- Vẫn còn định đi học à ? Mệt thế sao không nghỉ đi !
- Thôi ạ ! Con có mệt gì đâu ! – Nó gượng cười .
- Vậy ăn chút gì rồi hẵng đi ! – Vừa nói , mẹ vừa dọn mâm cơm ra cho nó . Nhưng lúc nhìn vào thức ăn , tự dưng nó lại thấy buồn nôn … Cố nuốt một miếng cơm , tự dưng nó thấy cả người nôn nao hết thảy … Không thể nhịn hơn được nữa , con bé chạynhào vào phòng tắm .
Chứng kiến cảnh tượng đó , mặt mẹ nó liền tái ngắt lại .
……
“Ọeeeeeeeeeeeeeeeeeee!!!!”
Vừa bước vào phòng vệ sinh , nó vội vàng nhào ngay xuống bồn cầu , nôn thốc nôn tháo , cảm giác như toàn bộ ruột gan đều được lôi ra hết cả … Đến lúc tất cả đã được trào ra hết , nó lại cảm thấy bên trong bụng rất rỗng , rất thoải mái , không còn trương phình lên như lúc trước … Tự dưng lại cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút , bởi vì mệt , bởi vì không còn sức lực đâu mà suy nghĩ nữa….
Lóc cóc trở về phòng , nó quyết định ném phịch mình lên chiếc giường … rồi lăn kềnhra ngủ…
Và lúc này … thì thật sự là ngủ !
Một giấc ngủ tuy rằng khá khó khăn … nhưng vẫn chấp nhận được !
…………….
4 giờ chiều , nó trở mình tỉnh dậy , nheo mắt nhìn vào đồng hồ và cảm thấy vô cùngnhẹ nhõm khi kim ngắn kim dài đã không còn phân thân thành nhiều mảnh nữa , có vẻ như tác dụng của thuốc cũng đã đến hồi tan biến rồi . Cheer ngồi bật dậy , nhấc mình ra khỏi chiêc giường , nhưng vừa đặt chân nhìn xuống mặt đất , nó lại cảm thấy choáng váng , những đường hoa văn trên nền đá thạch anh vẫn tiếp tục chuyển động… Tuy nhiên , sau vài cái chớp mắt , chúng lại ngoan ngoãn trở về vị trí cũ . May quá ! Thế này là có thể tự lái xe đi làm được rồi !
Xuống nhà tắm rửa rồi nhét vội vào bụng mình một ít thức ăn , chải chuốt lại đầu tóc, nó quyết định hôm nay đi làm sớm .
Vừa bước đến bậc cửa , bước chân của nó bỗng dưng dừng khựng lại một cái , nghĩ lại chuyện vừa xảy ra đêm qua , nó không sao ngăn nổi huyết áp của mình lại tăng cao … Nhưng cố dìm chúng xuống , con bé lấy hơi thở đều đặn hơn , mọi chuyện sẽ chỉ để trong lòng , từ nay sống đề phòng là được rồi ! Nghĩ thế , nó lại rảo bước đi vào quầy thu ngân , nở nụ cười thân thiện chàoanh quản lý như mọi ngày .
- Ơ ! Mai hôm nay đi sớm nhỉ ! Hôm qua chơi cả viên như thế mà vẫn còn sức đi làmcơ à !
- Chắc quen rồi ! – Ông giám sát bồi vào thêm .
- Dạ không ạ ! Cái thứ đó… em đã xài bao giờ đâu ! – Con bé khẽ cười nhạt .
- Chưa xài bao giờ á ? Lại điêu ! – Vừa nói , lão Tuấn vừa bĩu mỗi , rồi lại cười khà khà – Thế thì em đúng là trâu bò quá ! Lần sau chắc phải cho hai viên mới bệt được ! Ha ha !
Chẳng biết nói gì hơn nữa ! Loại người này đúng là quá trơ tráo rồi ! Sao những lời nh

Facebook
Twitter