t cổ vũ cho cả hai bên, không khí sôi động hơn bao giờ hết lên vào những lúc như thế này, khuấy đảo cả một cánh rừng, hết thảy như đang đổ dồn vào những trò chơi đầy kịch tính của khu trại.
- Chắc…xụi…. ! – Thằng D lè lưỡi thở.
- Xụi…cái….đầu gối…tao nè… ! – Tôi nhăn mặt, dù nó nói đúng quá chừng.
- Tao vẫn còn sức…để nhận…giải nhì…. ! – Thằng L thảm không kém.
Thời thế tạo anh hùng, loạn lạc sinh chiến tướng, chính lúc này đây K mập mới thể hiện hết bản lĩnh của một lãnh đạo tài ba, và nhỏ Y ù như là tổng tham mưu quân sự thứ dữ.
- Thua thế quái nào được ! – K mập thét lớn, tay nắm chặt dây thừng.
- Ừ…tao đâu có..nói thua…tụi mình chỉ…xém thắng thôi… ! – Thằng C thở phì phì.
- Anh em nghe kĩ đây, kế hoạch mới, tuyệt chiêu cuối cùng ! – K mập truyền lệnh.
- Kế gì rứa…? Bỏ dây…chạy phải hông ? – Thằng T thều thào.
- Chạy gì mà chạy, mấy ông nghe đây ! – Tổng tham mưu Y ù xì xào nói ra phía sau.
- Tất cả rõ chưa ? – K mập gào to.
- Rõ rồi, sếpppppppp ! – Bọn tôi cũng rống theo.
Bọn A2 đâm chột dạ trước khí thế đột ngột hào hùng và đầy khủng bố từ phía đối diện, thằng B ú mặt đỏ gay, bặm môi vận hết mười hai thành công lực trời ban, ra sức hô hào tụi phía sau tập trung trụ vững.
Tôi biết cái kế hoạch mà K mập với Y ù vừa chuyền xuống thật ra chẳng là kế quái gì sất, chỉ là một cái mẹo nhỏ mà nếu xài thì là năm ăn năm thua, y như lúc bọn tôi chơi vật tay trên mặt bàn vậy, kế này gọi là “ thả mồi kéo lưới “. Nhưng kệ thà có còn hơn không, quả này mà thành công thì tề danh thiên hạ, mà thất bại thì cứ xác định là vĩnh bất siêu sinh, vạn kiếp bất phục !
- Đếm đến ba, thả mồi !
- Ok bác tài, đếm đi !
- Ba…. !
- Gì…con… ! – Thằng D vẫn ráng cù nhây, làm tôi suýt là phá ra cười.
- Hai… !
- Hai….lúa….. ! – Thằng T được thể bắt chước theo.
- Một…ột…..thả đê….. !
Ngay trong một sát na, bọn tôi đồng loạt thả tuột dây trôi tự do qua lòng bàn tay, theo quán tính thì bên A2 do đang có lực giằng kéo sẵn nên đồng loạt bất thần ngã bổ ngửa ra sau chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, rồi tiếp đó sau đó toàn hàng A1 nhất tề tận sức kéo mạnh dây ngược trở lại, A2 không trở tay kịp nên bị kéo chúi nhủi ra đất, B ú ngã lăn ra đè cả người lên vạch mức, mồm la bài hãi không ngớt.
- Hoéttt….10A1 thắng chung cuộc ! – Thầy quản trò công bố.
Bọn tôi phá hàng ùa ra mừng chiến thắng, sướng mê tơi vì kế hoạch thành công ngoài mong đợi, nhỏ Y ù mừng quá nên cứ nhảy tưng tưng như trong phim cương thi, thằng D thì nằm vật luôn ra đất, thằng T bá vai K mập cười toe toét, tôi với thằng L thì khoái chí nhìn cái mặt ỉu xìu của thằng lúc nãy bên A2 câu diều bọn tôi. Tôi hất hàm cười đểu với nó một cái rõ…gian, thằng này ngượng mặt quày quả bỏ đi thẳng, gì chứ cái vụ thả diều lúc nãy chỉ là trận thua nhỏ nhoi thôi, còn màn kéo co này mới gọi là chiến thắng lớn, nhất là qua mặt được đại kình địch muôn thuở 10A2, cứ gọi là khoái chí tử !
Bọn tôi hả hê về lại trại lớp, vô đến lều đám con trai bọn tôi lăn đùng tràn lan ra lều như tập đoàn gà cúm, mệt nhưng mà vui, vì ít ra trò cuối cùng lại được xếp nhất.
- Mấy đứa nghỉ chút đi, người ta sắp đem cơm lên rồi ! – Cô Hiền dịu dàng nói.
- Ủa ? Ăn sớm vậy cô, mới có 5h hơn mà ? – Nhỏ P ngạc nhiên.
- Ừ, trời còn chiều người ta mới đem lên được, chứ tối khó đem lắm, với lại 7h bắt đầu lửa trại rồi mà ! – Cô giải thích.
- Ý kiến chi cho mệt mà, có ăn là được rồi ! – Nhỏ Y ù khoái chí.
- Ừ, chuẩn ! – Thằng T hưởng ứng.
Tôi nằm vật vạ trên mớ ba lô quăng lộn xộn, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, giờ chả muốn ăn uống gì, chỉ mong tắm một phát cho thật sáng khoái, chứ sáng giờ người ngợm ghê quá.
- Chừng nào mới đến giờ t
Facebook
Twitter