o tôi đợi chút, Trân chỉ vừa mới ngủ dậy.
- Ngủ gì lắm thế ? À, chắc là tối qua con bé thức khuya học mớ công thức của mình cho đây mà ! – Tôi nghĩ thầm trong đầu, lục tục mở cặp lấy tập vở ra.
Nhưng tôi đã nhầm, nhầm to, chỉ vì ít phút sau, khi Trân đã yên vị ngồi khoanh tay trước mặt tôi thì tôi mới biết :
- Hôm qua học quá mắt thâm quầng luôn à ? – Tôi hỏi.
- Dạ…không ! – Cô bé lắc đầu.
- Chứ sao ? – Tôi thắc mắc.
- Dạ…em thức đọc truyện, hì hì ! – Trân nói xong rồi khoe răng khểnh trắng ngần cười khì tỉnh bơ.
- Cái gì ? Em giỡn mặt với anh hả ? – Tôi ngã bổ ngửa ra sau.
- Hông đâu, em mê truyện lắm, nhưng mà bây giờ em học nè anh ! – Cô bé vội lật tập ra nhưng vẫn nói liên hồi.
- Bây giờ học thì sao anh kịp giảng bài cho em ? – Tôi cau giọng.
- Kịp mà, thật đó ! – Trân đáp.
- Hừ, vậy anh cho em 15 phút, tụng hết mớ công thức đó đi ! – Tôi hừ nhạt.
- Em chỉ cần 5 phút ! – Nói rồi cô bé chăm chú nhìn vào vở.
Lạy hồn, mớ công thức này nếu là một người mất căn bản mà muốn học thuộc thì cũng phải tầm 30 phút, tôi cho Trân 15 phút là đã đánh đố cô bé rồi, cho chừa cái tật không nghe lời tôi. Ấy vậy mà giờ chỉ nói là cần 5 phút, ừ thì được, 5 phút thì 5 phút, tôi ngồi bắt đầu canh giờ.
- Xong 5 phút ! – Chốc sau, tôi gõ gõ lên bàn.
- Rồi, em cũng vừa thuộc hết ! – Trân gấp vở lại.
- Chắc không ? – Tôi nghi ngờ.
- Chắc như bắp Mĩ, anh dò hết đi ! – Cô bé nhún vai đáp tự tin.
Và quả thật là con bé đọc ro ro hết gần 5 công thức và 15 cái định lí đi kèm, tôi giờ đã bắt đầu nhìn Trân bằng con mắt khác, nhưng hãy còn nghi hoặc vì biết đâu đây chỉ là học vẹt, tụng đâu thuộc đó chứ không áp dụng vào thực tiễn làm bài được.
Tôi đoán y chóc, Trân nhìn vô trang đầu tiên của xấp bài tập tôi đưa rồi xịu mặt xuống :
- Em…hông biết làm !
- Thì cứ áp dụng công thức vào mà làm thôi, em thuộc hết rồi còn gì ! – Tôi sửng sốt.
- Nhưng tại sao lại có công thức này chứ ? – Cô bé chỉ tay vào vở hỏi.
- Thì các nhà toán học đặt ra và phân tích như vậy ! – Tôi trả lời.
- Nhưng lí do tại sao người ta lại tìm ra công thức chứ ? – Trân hỏi tiếp.
- Ớ…em làm Toán hay học Lịch sử thế ? – Tôi ngơ ngác.
- Ý em là, không biết rõ ràng cụ thể công thức thì em không chịu học Toán đâu, gì mà nhìn vào toàn a với b với c, khô khan lắm ! – Cô bé lắc đầu nguầy nguậy.
- À, hiểu rồi ! – Tôi vỗ vỗ trán.
Hoá ra Trân là thuộc dạng người mà chỉ học tốt qua thực tiễn ví dụ có minh hoạ hẳn hoi, chứ không phải dạng dân Tự nhiên khô khan như tôi hay bọn thằng L thằng T. Nếu biết trước thế thì tôi đã nghĩ ra cách dạy khác rồi, gì chứ vụ này thì tôi có thừa tự tin, vì tôi cũng từng một thời cày xới hết các công thức đến tận cùng mà.
- Như vầy nhé, còn 2 tuần nữa là trường em thi học kỳ đúng không ? – Tôi hỏi.
- Dạ đúng òi ! – Trân gật đầu.
- Vậy, giờ em hứa với anh một chuyện ? – Tôi nói.
- Không chịu đâu ! – Cô bé đổi nét mặt lắc đầu ngay.
- Anh đã nói gì đâu mà em không chịu ? – Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
- Em biết, anh định bảo em hứa là anh sẽ nói với mẹ em toàn bộ mà em không được giận anh chứ gì ! – Trân làm mặt dỗi, lùi ra khỏi bàn.
- Vớ vẩn, không có đâu, lại đây ! – Tôi lắc đầu khoát tay bảo.
- Vậy thì là gì ? – Cô bé ngồi lại gần hỏi như thở.
- Từ giờ đến lúc thi học kỳ, anh dặn em học gì thì phải nghe đó, đừng viện lí do là em bận hay là bài khó, anh không cần biết ! – Tôi bắt chước lời giáo huấn của Tiểu Mai.
- Dạ…. hứa ! – Trân phụng phịu gật đầu, vẻ như hơi bị ép buộc.
- Nhưng đổi lại, nếu em thi Toán được 6 điểm trở lên thì anh sẽ tặng em một bộ truyện bất kỳ ! – Tôi ra phần thưởng.
- Thiệt hở anh ? – Cô bé mắt sáng rỡ.
- Ừ
Facebook
Twitter