chưa từng gặp đối thủ cùng lứa.
Nhưng lần này tôi cẩn trọng hơn, lỡ Tiểu Mai lại toàn diện nữa thì có mà độn thổ, tôi đi cờ chậm rãi, thỉnh thoảng lại nhấm trà rồi gật gù suy nghĩ y chang ông cụ non, làm Tiểu Mai thỉnh thoảng cười khúc khích.
- Chiếu pháo trùng ! – Tôi gõ cờ đánh chách 1 tiếng.
- Ơ… hic ! – Nàng giật mình, sau đó nhận thua.
Trời ko phụ người tài mà, ít ra khoản cờ tướng tôi có thể hơn được Tiểu Mai, vậy nên những ván sau tôi toàn lựa những nước hiểm hóc mà đánh.
- Chiếu tướng bắt xe, sao đây, mất tướng hay mất xe ? – Tôi cười khoái trá.
- Ứ…, biết mình tệ rồi mà đánh mạnh tay dzạ, hic ! – Nàng bĩu môi.
Được thể tôi lại đánh hiểm hơn nữa, rồi thích thú nhìn Tiểu Mai tựa cằm đăm chiêu suy nghĩ, đôi mày nhíu lại bên làn tóc mai khẽ rũ xuống, gò má cao hồng lên, thỉnh thoảng nàng lại cắn môi do dự , ặc nghĩ đến đây tôi chẳng dám nghĩ thêm nữa, ko khéo nhìn riết rồi quên luôn em Vy thì khốn, thế nên tôi quyết định… phóng hạ đồ đao, sẽ đánh cờ nhẹ tay hơn để tránh tình trạng nàng cứ ngồi suy nghĩ với dáng vẻ mê hoặc nam nhân này.
- Sao thế ? Đầu bốc khói rồi kìa ! – Tôi cà khịa.
- Để suy nghĩ đi mà, hic ! – Tiểu Mai ngúc ngắc mái đầu.
- Ừ, có mà nghĩ đến mãn đời, hì hì ! – Tôi cười khổ, xem ra nàng ta vẫn chưa chịu phục.
Tôi tay chống cằm ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài đường, vắng lặng như tờ ko một bóng người, cũng phải thôi, giờ này có người ngoài đường hoạ hoằn là ăn trộm ấy chứ. Nghĩ lại ngày hôm nay cũng dài thật, mới vừa đi chơi với em Vy xong mà giờ đã ngồi nhà Tiểu Mai, cứ như đời thay đổi 180 độ, mà đúng là thức đêm mới biết đêm dài, chơi đủ trò nãy giờ mà trời vẫn chưa sáng.
Tôi ngồi tựa vào ghế nghĩ vẩn vơ một hồi rồi ngủ luôn lúc nào ko hay trong không gian yên tĩnh của buổi đêm, hương hoa sữa khẽ đưa miên man…
Tiếng đàn piano vang lên thánh thót, lúc nhanh lúc chậm, du dương mà kiêu hãnh, nhẹ nhàng mà tình cảm vang lên bên tai tôi, nghe cứ mờ mờ ảo ảo, nhỏ bé rồi từ từ lớn dần, có mùi thơm nhẹ nhàng đâu đó đưa lên mũi, tôi hé mở mắt rồi choàng tỉnh, hoá ra tôi ngồi ghế mà ngủ gật vậy suốt đêm, trên người là tấm chăn bông chắc có lẽ Tiểu Mai đắp cho, nhìn ra ngoài thì trời đã sáng.
- Chào buổi sáng , hì ! – Tiểu Mai đang ngồi đàn piano phía cửa sổ ngừng tay hỏi, trông nàng tươi tỉnh như chẳng hề thức khuya.
- Ơ tối qua N ngủ gật luôn à ? – Tôi dụi dụi mắt cười đỡ ngượng.
- Ừa, Mai suy nghĩ hồi lâu định chịu thua, ngước lên thì thấy N ngủ rồi ! – Nàng đứng dậy đáp ! – N rửa mặt đi !
- Ờ, hơn 7h30 rồi, chắc giờ N về luôn, nói với mẹ sáng nay về sớm mà ! – Tôi nhìn đồng hồ rồi tá hoả ra mình ngủ lâu dữ vậy.
- N ko dùng bữa sáng đã rồi hẵng về ? – Nàng ngước nhìn theo hỏi.
- Hì, để về bên nhà ăn luôn, mở cổng dùm N đi ! – Tôi rửa mặt xong rồi đi vội ra phía cổng.
Nhét gói đồ kẹp vào sườn đầm rồi tôi dắt xe ra ngoài, đường phố phía xa đã tấp nập người qua lại.
- Vậy N về nha ! – Tôi chào Tiểu Mai.
- Ừa, cảm ơn N nhiều lắm! – Nàng hấp háy mắt nhìn tôi đầy cảm kích.
- Đâu có gì chứ ! – Tôi ngượng ngập tránh nhìn nàng. – À mà chuyện này….
- Yên tâm, mình không kể ra ngoài đâu…. Nên Vy cũng ko biết đâu ! – Nàng cười nhẹ ngập ngừng nói.
- Ừ, vậy N đi đây, Mai vô nhà đi ! – Tôi cười yên tâm rồi quay lưng đạp xe đi.
Dọc đường về mà cái bụng tôi cứ réo ầm ầm, mong cho về nhà lẹ tắm rửa rồi đi ăn, à quên còn ông anh phát xít ở nhà nữa chứ, thể nào cũng túm đầu tôi ra mà quay cho 1 trận vì tội đi chơi qua đêm đến giờ này mới về, nghĩ thế tôi đâm chột dạ, chân tự nhiên đạp pê-đan chậm lại, cái bụng cũng ngừng reo, ra chiều uý kị viễn cảnh trước mắt!
Tôi vừa dắt xe trờ mặt vô nhà thì ông anh đã đứng cản địa trước mặt.
- Đi bùm b
Facebook
Twitter