lâu lâu mẹ tôi nhờ nàng thay nước hay gọi y tá thì nàng vui vẻ giúp đỡ, tôi dù nửa tỉnh nửa mê cũng cảm nhận được vui vui trong lòng.
- Liệu có sốt ko mẹ nhỉ ? – Tôi thều thào.
- Mong là sốt nhẹ thôi ! – Mẹ tôi thay khăn mới, thở dài đáp.
- Lỡ..con có sốt thì đừng để Mai nhìn thấy nha mẹ ! – Tôi khẩn khoản nói.
- Mày nói lạ, con bé lo như thế còn bảo, vả lại ở ngay cạnh bên, mẹ muốn che cho mày cũng ko được, thôi chợp mắt tí đi con ! – Mẹ tôi thở dài.
Sở dĩ tôi bệnh mà ít muốn có ai vào thăm trừ người nhà là có lí do, xưa này lúc tôi sốt là chỉ có bà ngoại, ba mẹ và ông anh tôi biết khi sốt cao trông tôi như thế nào. Hồi cấp 3 tôi thì nghĩ có đến chết cũng ko đổi được cái chân lý, quan trọng nhất trong đời chả phải là người yêu hay bạn bè gì sất, mà là danh dự bản thân, đó là điều mà tôi tâm niệm dẫu biết nó là sai nhưng tôi vẫn cố chấp. Thế nên lúc tôi bệnh thì trông thê thảm hơn người khác rất nhiều, chẳng bao giờ muốn gặp hay tiếp xúc người ngoài, đặc biệt là với con gái, tôi lại càng sĩ diện hơn nữa.
Tất cả chỉ vì khi tôi bị sốt, đặc biệt là sốt cao thì tròng mắt sẽ đỏ ngầu lên, ai nhìn vào đảm bảo lần đầu tiên không khóc thét thì cũng rùng mình, nhìn sơ thì cả con mắt đỏ một màu như đá ruby, nhưng nhìn thật kĩ thì là các gân máu trong ngươi mắt như long lên mà đỏ hẳn ra, bác tôi thì bảo là do xuất huyết dưới kết mạc, ông anh tôi hay đùa là do tôi uống Sting nhiều quá, nhưng cứ hễ tôi bị sốt hay khi trời quá nóng thì mắt tôi cũng đỏ lên, chính vì vậy tôi rất ngại khi đang sốt mà ai đó đến thăm.
Nên lúc này, lo nhất là Tiểu Mai, sau đó là em Vy sẽ tới thăm có thể là vào ngày kia, gặp tôi trông bộ dạng đầy âm tà nguỵ dị đó chắc 2 nàng chạy hết mất.
Vậy nên lúc này Tiểu Mai đang ngạc nhiên cũng ko có gì là lạ.
- Bác ơi, sao phải đắp khăn lên mắt N vậy ? – Nàng bê chậu nước vừa thay vào.
Tôi lắc đầu ý bảo mẹ đừng kể, nên mẹ tôi chỉ cười trừ với nàng rồi lại quay sang đắp khăn cho tôi. Đến gần sáng thì tôi đã khá hơn, bớt sốt và ít nhiều cũng đỡ đau đầu. Bác sĩ bảo tôi bị sốt xuất huyết, vì trên tay tôi có nổi mẩn đỏ, tệ hơn là ông bảo tôi sẽ còn đau đầu và buồn nôn, nghe đến đâu tôi rụng rời tay chân đến đấy, hoá ra là bệnh thật.
Bây giờ tôi vừa phải đắp khăn lên cả trán và mắt, vừa phải truyền thêm đạm và nước biển xen kẽ nhau, thuốc thì mỗi lần uống cả một nắm to tướng, cứ 2 lần trong ngày lại phải chích thuốc C gì đó, mà cái mũi thuốc này thì đau thấu, tôi nhăn mặt rên rỉ mãi.
Gần trưa tôi không cảm thấy lạnh nữa, chỉ có bụng đau quặn lại, nhìn tô cháo mà nuốt ko vô, vì cứ ăn vào là lại buồn nôn, tôi buông tô cháo xuống rồi nằm thở dốc. Lúc này thì Tiểu Mai phải về để trưa còn đi học, nàng chào cô và mẹ tôi rồi quay ra, vừa kịp nhìn tôi đầy lo lắng.
- Hôm qua con bé thức suốt, mẹ bảo mãi mới chịu ngủ, con xem khỏi bệnh xong thì cảm ơn người ta đấy ! – Mẹ tôi nhắc nhở.
- Dạ, con biết mà ! – Tôi vừa mệt vừa cảm động ko để đâu cho hết, dẫu biết là bạn bè với nhau thì vậy, nhưng như này thì xem như tôi cũng hàm ơn nàng rồi.
- Chị để tôi tách thuốc cho, cứ nằm nghỉ đi ! – Mẹ tôi quay sang giường cô Tiểu Mai.
- Cảm ơn chị, tôi mấy hôm nay cũng thấy khoẻ hơn rồi nên hôm qua bảo thằng con cứ đi làm lại, chiều tối đã có bé Mai nó lo ! – Cô Tiểu Mai giải thích.
- Ko có gì đâu chị, mình giúp qua lại thôi, tối qua cháu nhà chị cũng thức giúp tôi mãi ! – Mẹ tôi phân thuốc vào khay nhựa theo toa trên bàn đáp.
Tôi bất giác thở dài nhìn ra ngoài cửa sổ, trời trưa nắng gắt như cái thân nhiệt trong người tôi bây giờ vậy, nhìn kẹp nhiệt kế đã là 39 độ và như chẳng hề có dấu hiệu giảm đi. Tôi mệt mỏi nhìn y tá đến thay chai nước biển khác, luôn tiện tiêm luôn vô tay tôi mũi C đau đớn, bây giờ mỗi lần nhìn thấy y tá đẩy bàn
Facebook
Twitter