;p lực hơn nhưng nếu thấy người hát trước quá thành công thì áp lực lại càng lớn hơn. Vì vậy cứ làm tốt phần việc của mình đừng quan tâm đến ai.
Tôi và Ly đứng trong cánh gà nhìn ra xem tiết mục của nhỏ đó. Quả đúng như mọi người nói, con nhỏ đó xinh không thua gì Ly, được rất nhiều khán giả gọi tên và ủng hộ.
Thằng đánh đàn guitar cho nhỏ đó cũng không phải tay vừa, so với tôi thì cũng 8 lạng nữa cân. Vì vậy bây giờ chì còn trông chờ vào khả năng của nhóc Ly và sự may mắn để chiến thắng thôi. Kết thúc bài hát, khản giả vỗ tay rất nhiều, tôi nhìn thấy nhóc Ly hơi run sợ, một vài giọt mồ hôi đang chảy. Tôi cũng cảm thấy hơi lo lắng nhưng bình tĩnh lại tự trần an mình và trấn an Ly. Biết là nhỏ đang mất tự tin, chỉ có một chổ dựa là tôi lúc này nên tôi không thể mất tự tin luôn được.
Con nhỏ đó chào khán giả rồi bước vào cánh gà, đi ngang qua nhóc Ly nhìn với vẻ mặt đầy kêu ngạo và thách thức. Nhóc Ly cũng lặng im, tôi biết con nhóc đang lo sợ và mất tự tin rồi.
- Nè Ly, tự tin lên. Không có gì phải lo hết, cứ hát hết sức như khi đã tập. Anh sẽ hổ trợ em hết mình. Thắng thua không quan trọng, làm hết sức mình đêm này là được rồi. Tôi xoay người con nhóc lại, nhìn thẳng vào mặt con nhóc và nói để truyền lửa cho nó.
- Da! Em biết rồi. Con nhọc gật đầu một cái, có vẻ nó đã bớt lo hơn và dần lấy lại bình tĩnh.
Tôi và nhóc Ly bước ra sân khấu, nhóc Ly cũng được khán giả gọi tên khá nhiều vì cơ bản nó cũng khá nổi tiếng trong trường. Và phần trình diễn bắt đầu…
Chap 28:
Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ lên, không khí hôm này còn hơn cả cái hôm hát ở quán café ngoài Vũng Tàu. Hít thở một hơi thật sâu, tôi ngồi xuống ghế, nhìn về phía nhóc Ly để ra hiệu chuẩn bị. Tôi bắt đầu đánh những nốt nhạc đầu tiên.
…Đêm hôm ấy, sau khi kết thúc gala…
- Chở Ly về cẩn thận nhe Huy! Nhìn con nhóc buồn lắm, không nói lời nào suốt từ nãy đến giờ. Có lẽ đây là lần đầu tiên nó thua cuộc. Tôi cảm thấy buồn vì không thể giúp con nhóc giành lấy chiến thắng. Thằng Huy đã chạy xa dần, con nhóc ngồi trên xe vẫn với khuôn mặt ủ rũ. Hy vọng hai đứa nó chay về quê an toàn.
- Đi thôi! Nhìn hoài vậy? Nhỏ Miu ngồi sau xe và khều tôi.
- Ừ! Tụi anh diễn được không em?
- Hay lắm anh! Nhưng tiếc là không thắng.
- Ừ! Nhìn con nhóc buồn anh thấy thương quá!
- Con đó xưa giờ là vậy mà, luôn luôn muốn mình là nhất.
- Nhà em ở đâu? Anh đưa em về. Tôi hỏi nhỏ, nhưng nhỏ không trả lời. Vậy là tôi lại chạy vòng vòng ngắm phố phường.
- Sao em im lặng vậy? Nhà em ở đâu anh còn chở về, đi vòng vòng hoài đến khi nào đây? Chạy được 10 phút thì tôi hỏi nhỏ một lần nữa.
Nhỏ vẫn không nói gì, ngón tay nhỏ cứ cọ cọ vào lưng tôi, cảm giác như nhỏ đang vẻ hoặc viết cái gì đó.
- Là s