ó! Giờ thì…tạm biệt! – Nói rồi, bà ta lại đứng dậy và lững thững quay đi, bỏ mặc con bé lại trong sự sững sờ vì cái mục tiêu quá khó ấy!
- Cái gì chứ! Con đến đây nhận bà làm sư phụ không phải để tập những thứ này! – Vừa nói, nó vừa vung chân đá cái đốp viên sỏi chắn giữa lòng đường mà con bé đang đi.Nó thực sự bực bội vì điều vô lý mà bà ta đang bắt nó làm.Nhưng dù sao…thì vẫn phải cố gắng!
…
Đêm hôm đó, nó đã nghĩ rất nhiều.Rút cục thì kể từ ngày nhận bà già ăn mày đó làm sư phụ bà ta vẫn chưa hề dậy cho nó được thêm một chiêu thức gì ngoài việc bắt con bé lăn ra tập luyện những bài tập tăng cường sức khỏe.
Tức thật! « Hay là bà ta lừa mình? ».Cheery thầm nghĩ trong đầu như thế, rồi nó lại nhăn trán lại, rồi suy tư, nghĩ đến những ngày mới vào cấp một, khi tự đắc rằng mình đã rất mạnh và không cần phải tập luyện gì thêm, nó đã quá tự chủ và rồi bất ngờ gặp phải một đối phủ không cân sức.Hắn gầy còm nhưng lại rất mạnh và nhanh nhẹn, con bé đã bị hạ nốc ao chỉ sau vài cú đá.Thế đấy!
Chủ quan, khinh địch và lười biếng là những từ không được phép có trong từ điển của nó.Vậy nên…Thôi được rồi! Bắt đầu từ ngay mai, con bé sẽ đi vào vòng tập luyện.
…
Vậy là bắt đầu từ sáng ngày hôm sau, con bé đã dậy thật sớm và chuẩn bị cho quá trình tập luyện của mình.Nó căn giờ để đúng năm phút cho quãng thời gian được phép đi từ nhà đến trường, và…tăng tốc.
Ngay khi thấy cái Cheer vừa mới bước chân ra khỏi nhà, thằng Yan đã vội vàng chạy theo, nhưng điều ngạc nhiên là con bé đang chạy thục mạng, mắt thì đăm đăm nhìn về phía trước và khuôn mặt vô cùng nghiêm túc.Cố gắng chạy sát lại bên nó, Yan hỏi.
- Hey! Làm gì mà chạy ghê thế! Còn sớm mà!
- Tránh sang một bên đi! – Cheer trả lời, mắt vẫn nhìn về phía trước.
Mặc cho con Cheer lạnh lùng, thằng Yan vẫn nhoẻn cười nhăn nhở.
- Ô hay! Đường của chung cơ mà! Sao tôi lại phải tránh, chúng ta đi cùng đường, không thể chạy chung được à? – Hắn hỏi một cách thân mật.
- Nếu cảm thấy đủ khả năng để chạy cùng tôi thì cứ việc! – Nói rồi, nó lại khẽ nhăn mày một cái rồi chạy vọt lên trên, để cho thằng Yan chỉ biết ú ớ đứng lại nhìn vì tốc độ quá nhanh của con bé.
« Thế này thì ai mà chạy theo kịp được «.Yan khẽ lẩm bẩm rồi lại thở dài lọc cọc chạy theo tiếp.
…
Cổng trường đã dần xuất hiện trước mắt, Cheery vội vàng nhanh chóng phóng vào trường, nhưng không, khi nhìn lại chiếc đồng hồ, vẻ thất vọng hiện rõ ràng trên khuôn mặt con bé, kim chỉ phút đã nằm giữa số năm và số mười…tức là, tám phút đã trôi qua kể từ khi nó bắt đầu chạy rồi.
« Không đạt! «.Cheer tự nhủ với lòng mình như thế rồi lại khẽ thở dài, lếch thếch xách cặp vào trường đi tiếp.
&hell