Lamborghini Huracán LP 610-4 t
15:28:0006/04/25
Tải BM : gocphovn.jar

pasestars [ON]
Chức vụ:admin
Đẳng cấp WapMaster Việt

nhíu mày, hắn cười khẩy kiểu rất là chắc chắn và lại khoác vai con Cheer, lôi con bé đi theo mình tiếp.

Cheer đành thở dài, mặc dù nó không hiểu trong đầu hắn đang nghĩ gì, nhưng quả thực vẫn cảm thấy rất là lo lắng!

Cái tên này, tính tình thay đổi liên tục…cực kỳ cục!



Y như rằng…Đúng như những gì mà cái Cheer đã lo lắng!

Việc hai đứa cùng nhau đến trường đã gây náo động cho cả lũ học sinh ba khối.Tất cả đều xì xào về việc vì sao Chan và Cheer lại đi học cùng nhau?

Tại sao Chan lại khoác vai Cheer một cách thân thiết thế kia mặc dù chỉ trước đó vài ngày hắn còn ôm mối hận vì bị đá bay vào viện!

Và…tại sao…phải chăng đây chỉ là một trò đùa…hay trò đùa đã hóa thành sự thật!

Chap 8: Game Over!

Mệt mỏi với những lời bán tán, nhưng Cheer vẫn vứt hết chúng sang một bên để chăm lo đến việc tập võ của mình.Chiều hôm nay, cũng như mọi hôm, vừa mới tan học, con bé đã vội vàng chạy ngay ra phía khu tập thể gần trường để đợi sư phụ nó.

Vẫn mang cái tâm trạng khó chịu của một đứa học sinh bị cho leo cây vài ngày trước đến gặp sư phụ mình, nhưng ngày hôm nay, nó mừng vì đã thấy bà ở đấy.Dường như là bà đã đến trước nó từ lâu rồi, bà đang đứng đợi nó bên chiếc xích đu cũ kỹ sơn màu xanh đỏ.Nó bước tới và cúi mình chào không lên tiếng, tất cả những gì con bé muốn bây giờ là lời giải đáp cho sự vắng mặt của mấy ngày hôm trước.

- Sao bây giờ sư phụ mới chịu xuất hiện?

- Trả lời hộ ta xem! – Bà khẽ ngước mắt lên, nhìn nó vẻ lạnh lùng.

- Con đang hỏi sư phụ mà.– Nó trả lời nhỏ nhẹ kèm theo một chút khó chịu trong mình.

- Ta bảo con trả lời hộ ta xem! Sao lại mang người lạ đến đây khi chưa có sự đồng ý của ta! Ta đã nói là ta không thể xuất hiện trước mặt người lạ rồi cơ mà! – Bỗng, bà ấy quát lên như dồn tất cả cơn giận dữ của mình vào con bé.

- Sư phụ…– Cheer bỗng lùi lại, giọng nó rung lên, vì con bé sợ ánh mắt ấy.Cái nhìn của sư phụ khi giận dữ rất đáng sợ, và cũng vì nó biết bà mạnh hơn nó rất nhiều lần.– Con…con xin lỗi.Chỉ là…con…

- Thôi được rồi! Bỏ đi! Những gì ta dặn con đã làm đến đâu rồi! – Bà trùng giọng xuống, nói một cách điềm đạm hơn.

- Dạ…Con đã làm rất tốt! Con đã chạy bộ đến trường mỗi sáng hàng ngày và khi trở về cũng vậy.– Con bé đáp có vẻ tự hào.

- Mỗi lần đi như vậy con làm mất bao nhiêu lâu?

- Mười phút ạ! – Nó nói to và dõng dạc hơn vì tốc độ đó ngang bằng với một thằng đạp xe đạp hết tốc lực thì mới được vậy.

- Thật kém cỏi! Hãy nâng tốc độ lên nhanh hơn cho ta! Hãy chạy với tốc độ năm phút một lần! Bằng không đừng đến gặp ta nữa.

- Sao cơ ạ? Năm phút! Con không thể chạy như thế với quãng đường 1700m được.

- Ta sẽ quay trở lại khi nào con đạt được mục tiêu đ
<<1 ... 5960616263 ... 260>>