gốc kia! Anh làm trò gì thế hả!
- Là cô đang làm cái gì ý! Sao lại bỏ knor của tôi ra!
- Anh định ăn trứng hay húp knor đấy! Đồ dở hơi!
- Mặc kệ tôi! Xúc bù vào cho tôi đi!
- Còn lâu ý! Anh mời tôi ăn cơ mà!
- Tôi mời cô ăn bao giờ! Tôi chỉ mời cô nấu cùng thôi!
- Đồ…đồ khốn…– Con Cheer mím môi, nó cáu đến nỗi cơn tức làm nóng mặt lên đến tận cuống tai.Bực mình, con Cheer đành bỏ bát đĩa mà chạy thẳng ra phòng khách ngồi xem phim, chờ cho Chan muốn làm gì thì làm!
…
30 phút sau, trứng và khoai tây rán đều đã được làm xong xuôi, kể ra thì ngửi mùi cũng thơm, Cheer lại hít hà chạy lại.
Mắt nó sáng lên khi nhìn thấy đĩa khoai tây rán.
- Uồi! Rán cũng khéo phết nhờ! Không ngờ đấy!
- Thử miếng đi! – Nói rồi, Chan lấy cái đũa gắp lên một miếng bỏ vào miệng Cheer.
Nhưng…ngay lập tức, khi khoai vừa mới nhai đến miệng, Cheer đã phải vội vàng nhổ ra…
- Eo ơi! Sao lại mặn thế này! Anh cho cả gói knor vào đây đấy à?
- Không! Chỉ hai phần ba gói thôi! Hi hi hi! – Chan cười nhăn nhở!
- Điên rồi…– Con Cheer thở dài ngao ngán – Thôi được rồi, đành ăn bù với cơm vậy!
- Ừ! Đi nấu đi! – Chan vẫn cười thản nhiên.
Bỗng, con Cheer im lặng một hồi, rồi bất ngờ nó hét lên:
- Cái gì! Anh chưa nấu cơm á! Thôi chết rồi! Chiều nay phải đi học thêm đúng không?
-
- Ờ đúng rồi! Vậy mau nấu đi!
- Đồ điên! Còn 30 phút nữa anh nghĩ là kịp nấu hả!
- Vậy bây giờ phải làm sao? – Thằng Chan ngồi đần ra nhăn nhó, miệng nói nhưng tay vẫn gắp khoai ăn tì tì.
- Còn làm sao nữa…thôi ăn tạm khoai với trứng cho qua bữa vậy! – Nói rồi, nó liền nhìn xuống đĩa khoai đặt trong tay thằng Chan, rồi lại hét toáng lên tức tối – Cái gì thế này! Mới nhoắng một cái mà anh đã xơi gần hết rồi là sao???
- Hì hì…
…
Chiều hôm ấy, sau khi ăn xong, hai đứa lại quyết định đến trường cùng nhau, nhưng đang đi được nửa đường, Cheer liền dừng lại, mặt nó đăm chiêu suy nghĩ một cái gì đó.
- Cô làm sao thế? – Thằng Chan lùi bước lại hỏi.
Cheer lạnh lùng.
- Đổi đường đi!
- Ai đổi!
- Anh!
- Sao tôi lại phải đổi!
- Sao anh ngốc thế! Không nhận thấy là gần đây chúng ta có quá nhiều tai tiếng khi đi cùng nhau rồi à! Nếu còn đến trường cùng một lúc nữa thì chắc chắn sẽ bị bọn học sinh ở trường đặt ra nhiều nghi vấn lung tung đấy!
- Kệ tụi nó! Thì chúng ta đang hẹn hò mà! Ha ha! – Nói rồi, Chan lại thản nhiên khoác tay lên vai Cheer rồi tung tăng đi tiếp.
Cheer liền cúi đầu xuống rồi nhoài ra, nó quát.
- Bỏ đi! Tôi không muốn đi cùng anh! Mới cả…hãy nhớ…đây chỉ là một trò cá cược mà thôi! – Giọng nó chợt trở nên lạnh lùng.
- Tất nhiên! Tôi không bao giờ quên cả! Ha ha! Nhưng giờ thì cứ đến trường cùng nhau đi! – Chan khẽ