út ! – Cái giọng này của ổng mười phần rõ mười nham hiểm, chẳng lẫn vào đâu được.
Tôi đâm hoảng, dắt xe ngang qua Tiểu Mai quên luôn cả chào nàng.
- Chú lên phòng anh hỏi chút ! – Ổng bắt đầu gằn giọng.
- Hỏi gì hỏi ở đây luôn đi ! – Tôi chột dạ rồi, nhưng vẫn giương mắt ngây thơ nhìn ổng.
- Chú tự lên hay để anh xách đầu lên ! – Rồi ổng lăm lăm đi thẳng lên lầu, tôi lẽo đẽo theo sau mà trống ngực đập binh binh từng hồi.
- Ấy…. ! – Tiểu Mai ngạc nhiên gọi lại.
- Em cứ ngồi chơi, anh lên bàn chuyện với nó chút ! – Ổng cười xã giao, mà sao tôi thề là nhỏ tới lớn chưa thấy ổng cười với tôi 1 lần nào như vậy.
- Anh hỏi, chú trả lời ! – Lên đến phòng, ổng khoá cửa, đẩy tôi xuống cái ghế xoay, ấn 2 nắm tay vô đầu.
- Ớ…làm gì đấy ? – Tôi bắt đầu thấy run.
- Hôm nay chú đi đâu ? – Ông anh tôi gằn giọng.
- Thì…đi chơi ! – Tôi lắp bắp đáp.
- Đi với ai ? – Ổng ấn 2 nắm tay sát rạt.
- Với…thằng K chứ ai ! – Tôi y câu này sẵn trong đầu mà trả lời.
- Này thì bố láo ! – Rồi ổng nhấn mạnh vô 2 bên đầu tôi.
- Âyyyyyy daaaaaaaa……..! – Tôi ôm đầu bắn ra khỏi ghế la oai oái.
- Đi với gái mà lại bảo tao sang chở con bé, mới bây lớn đã chán cơm thèm phở à ? – Ổng hừ mũi phủi tay.
- Cái gì ? Đi với K mập…. thật mà ! – Tôi cố cãi.
- Ah lại còn ngoan cố ! – Ổng nhá nắm đấm trước mặt tôi. – Thằng Đóm nhà bên nãy tí toét chạy sang khoe với tao là thấy mày đi với con nhỏ nào, lại còn nắm tay, ghê hen, hỏi mãi thì nhỏ Mai mới nói là nhỏ bạn mày trong lớp !
- ………. ! – Tôi đuối lý, đã có 2 nhân chứng thế này rồi thì cãi quái gì được nữa, bụng rủa thầm thằng Đóm chết giẫm ko biết để đâu cho hết.
- May cho mày mẹ ko biết, chứ có mà ăn mắng ! – Rồi ổng mở cửa phòng đi ra ngoài.
Tôi nhăn nhó ôm 2 bên đầu vẫn còn đang ê ẩm, sao mà xui hết biết, có mỗi bữa đi chơi cũng bị hành hạ, nhưng tôi cũng tự biết chẳng trách ai được, vụ này là do tôi dóc tổ từ đầu mà ra, mới có ông anh tôi phát hiện thì cũng còn đỡ vì ổng chỉ hốt xác tôi cái tội ba xạo để ổng phải qua chở Tiểu Mai, chứ em Vy mà cũng biết tôi chơi bài dóc tổ 2 mang thì có mà ôm hận ngàn thu, vạn kiếp bất phục.
Ăn tối xong, 4 người như dự định bắt đầu đi bát phố, đầu tiên là chợ đêm, sau đó sang chợ hoa. Tôi vừa đi vừa tặc lưỡi đầy tiếc nuối, chợ Tết vào buổi đêm đẹp hơn ban ngày nhiều, đèn đuốc hoa lệ mà chợ hoa cũng đẹp hơn với những dây đèn đủ màu lấp lánh treo trên các nhánh cây, phải chi được đi với em Vy tới lúc này thì hay biết mấy.
Tiểu Mai đi cạnh bên mẹ tôi, hai người vẻ như rất hợp ý nhau trong chuyện cỏ hoa lá cành, tươi cười trò chuyện suốt buổi, mẹ tôi chốc chốc lại nhìn nàng ra chiều ưng ý lắm, tôi thì thất thểu lê thân theo ông anh, chán chết được vì chiều nay tôi với em Vy cũng đã lượn hết 1 vòng khu này rồi, chỉ khác mỗi là buổi đêm thì đẹp hơn và nhiều người hơn thôi, chứ cũng chẳng có hơn gì nhiều, nằm nhà đọc sách nghe nhạc còn sướng hơn.
- Ê ku, nhỏ kia xinh quá mậy ! – Ông anh tôi hất tay chỉ.
- Ờ, xinh ! – Tôi ngán ngẩm đáp chả buồn nhìn.
- Lại bố láo, mày đã nhìn đâu ? – Ổng quắc mắt nạt.
- Chứ đại ka bảo đi ngắm hoa mà, sao giờ thành ngắm gái rồi ? – Tôi phản phé bất ngờ.
- Ờ thì…hoa cũng tức là gái đấy, mày ngu thế ! – Ổng ngập ngừng tí rồi lấy lại phong độ bắt nạt tôi ngay.
- Thế thì có hoa đang đi kế bên mẹ đấy, nhìn đi ! – Tôi ủ dột đáp.
- Hề hề, anh đâu phải loại người đi yêu em dâu chứ ! – Ổng khoác vai tôi cười cầu tài.
- Vớ vẩn, đệ có bạn gái rồi ! – Tôi gân cổ cãi.
- Kệ mày, tao phán thì đố có sai ! – Ổng vẫn cương quyết ghép cặp tôi với Tiểu Mai.
Đi hết khu chợ đêm, 4 người chúng tôi chuyển sang khu chợ hoa bên kia sông, tôi lại thở dài, khu này lúc chiều t

Facebook
Twitter