01:12:0304/08/26
Tải BM : gocphovn.jar

🏡 > > Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái
pasestars [ON]
Chức vụ:admin
Đẳng cấp WapMaster Việt

hất truyền, ịch, hô hố, dập…..ấy ấy !! Thằng D ngồi phán, nửa chừng im bặt vì cái lườm toé lửa của em Vy.
- Ăn nói lịch sự chút đi mấy ông ! – Nhỏ H nhăn mặt.
- Ha ha, nó nghe được chắc giết mày quá D ơi ! – Bọn thằng L phá ra cười sằng sặc.
- Thứ quỷ sứ, chỉ biết nói tào lao ! – Nhỏ P bực dọc.
- Khửa khửa, sao không nói….Rốp ! – Tôi cũng cười rung cả ghế, định nói thì im bặt, cái hông đột ngột đau tận vào não, tôi bóp vụn luôn cái ly…mũ đựng Sting dâu đang cầm trên tay, nước ngọt với đá thỏi văng tung toé.
- Cái thằng….điên…này ! – Thằng T bực bội nhưng ngay sau đó cũng như cả bọn, hết thảy 2 bàn đều đang phát hiện tôi lúc này bộ dạng cực kỳ….khủng bố, mắt long lên sòng sọc, gồng cứng người.
- Quốc Toản ver 2, bóp nát…ly…nhựa ! – Thằng D cà khịa giữa chừng rồi méo xệch lúng búng. – Gì…gì vậy Mai.. ? Giỡn ..mà !
- Gì…sao…vậy N ? – Em Vy run lẩy bẩy hốt hoảng.
- …….. ! – Tôi nhăn trán, cắn chặt môi để khỏi kêu lên thành tiếng, rồi thở dốc khi liền sau đó cơn đau lại lắng xuống, khi tôi đã ngồi bất động.
- N đau ở đâu vậy ? – Em ấy trông sắp mếu đến nơi.
- Chưa biết…hình như hông phải ! – Tôi lắc đầu, tay cứ chốc chốc lại đưa hờ vào hông.
- Đi bác sĩ đi ông, để lâu mệt đó ! – Nhỏ P nói.
- Từ đã, có lúc đau có lúc bình thường, chẳng biết sao nữa ! – Tôi khoát tay, bắt đầu quê vì để cả bọn biết cái bộ dạng thê thảm lúc này.
- Thôi mà, đi bác sĩ đi N ! – Vy lo lắng.
- Ừm… ! – Rồi tôi đứng dậy – Về thôi, ôn bài chiều kiểm tra anh văn nữa ! – Tôi chỉ muốn về nhà càng sớm càng tốt, ngồi đây mãi chả khác gì thằng bệnh phu, ai cũng nhìn chằm chằm.
- Về nổi không N ? – Em Vy đi cạnh bên.
- Được mà, hỏi hoài ! – Tôi nhăn nhó, nói như gắt.
- Ừ…ừ ! – Em ấy líu ríu.
- Èo…N về trước nhé ! – Tôi nói dịu xuống lại, cảm thấy như vừa lỡ lời.
- Ừm, về cẩn thận đấy ! – Em nó dặn với theo, tôi dắt xe đi thẳng.
Quả thật đây là lần đầu tiên tôi thấy leo lên cái yên xe đạp sao mà nó khó quá thể, cứ nhấc chân lên là lại nhói giật 1 phát ngay hông, tôi chật vật mãi mới yên vị mà đạp về nhà, bụng đầy hoang mang cầu trời cho đừng gãy cái xương nào, biết vậy nãy đừng cố nhảy cho xong, sĩ gái cho lắm rồi giờ ôm tật vào thân.
Chạy xe đường bằng phẳng thì không sao, nhưng cứ hễ đạp lên dốc cầu hay là qua đoạn gồ ghề là tôi chỉ muốn quăng xe mà ôm hông nằm lăn ra đường giãy đành đạch, cầu được ước thấy luôn, vừa xuống dốc cầu LHP, ngay đoạn gờ trắng giảm tốc, cái hông phản chủ lại đau bật lên thấu trời, tôi buông luôn tay lái, té lăn cù đèo.
Tôi nhăn nhó ngồi dậy, một tay ôm hông một tay phủi đất cát trên người, nhăn nhó vì vừa đau vừa quê khi người đi đường ngoái lại nhìn, tôi thì xây xước khắp người, may lúc té chẳng có chiếc xe nào cũng đang xuống dốc ngay sau lưng, chứ không thì giờ tôi còn lâu mới ngồi dậy được. Thế là tôi èo uột dắt bộ xe về nhà chẳng dám đạp nữa, vừa đi vừa lo ngay ngáy cái hông phải có thể đau bất cứ lúc nào, vừa bước khập khiễng vừa xuýt xoa cho vệt trầy ngay tay phải đang bắt đầu rát dần.
- Sặc, sao huynh về sớm thế ? – Tôi ngạc nhiên vì lẽ ra giờ này anh tôi phải ở lớp.
- Được nghỉ 3 tiết cuối ! – Ổng ngồi ngay bàn khách.
- Sướng ! – Tôi thở dài thườn thượt.
- Mày sao thế ? Oánh lộn à ? – Ông anh tôi trố mắt nhìn bộ dạng thê thảm của tôi.
- Không, đệ té xe ! – Tôi loay hoay mãi mới dắt xe vào nhà được.
- Thằng nào tông ? Có đập lại nó chưa ? – Ổng sừng sộ như chính ổng bị thương.
- Èo…tự té huynh ơi ! – Tôi lắc đầu nhăn nhó.
- Sao mà tự té ? – Ổng trố mắt ngạc nhiên.
Tôi rầu rĩ kể hết sự tình sau khi rên la ỏm tỏi vì bị ổng tẩm o-xy già vô mấy vết trầy bị té xe rồi dùng gạc băng lại.
- Thứ ngu, tư



XtGem Forum catalog