quái gì toàn chơi bố láo ! – Ông anh tôi quạu đeo, quên mất là chính ổng cũng khoái trả lời mấy câu bá láp như vậy.
- Mất 2 chai Sting, điên thật ! – Tôi hùa theo.
- Bên này nè P ơi ! – Bà chị kia kéo tay ông anh tôi sang trại 11A1.
Tôi với Tiểu Mai cũng ghé mắt xem thử coi câu đố của bọn kình địch này nó ra làm sao, gọi là kình địch vì trận đá banh giao hữu hồi kỳ 1 bọn tôi vẫn còn ấm ức vì thua.
- Có 2 làng nói dối và làng nói thật, đầu mỗi làng có đại diện 1 người đang đứng, giả sử ta không biết đâu là làng nói dối và làng nói thật, và bạn chỉ được nói 1 câu với người đứng đầu đường, làm cách nào để người ta dẫn bạn đến làng nói thật ?
- Hề hề, ko giải nổi đâu ! – Bên 11A1 nãy giờ đi giải đố cùng bọn tôi đã thấy lớp mình có biến, lật đật trờ tới chơi đòn gây nhiễu tâm lý.
Thể loại câu đố kiểu này thì tôi xem phim ảnh cũng hay gặp, lúc bình thường ngồi yên tĩnh 1 mình thì cũng có thể giải ra, nhưng bây giờ xung quanh bọn tôi là cả đám đông 11A1 và 10A2 cùng các lớp khác cùng giải, đau não hơn là 11A1 liên tục chơi tuyệt kỹ thượng thừa của võ lâm tối cổ là…tâm lý chiến.
- Câu này tao vắt óc ra suy nghĩ cả đêm mới được đấy !
- Ghê thế cơ à ? Thế thì ai mà giải nổi ?
- Chắc mỗi lớp mình giải được !
- Hề hề, thế là 2 chai Pepsi cỡ bự này lớp mình đành thầu rồi !
Tôi thừa biết là băng bọn 11A1 đang chơi trò dóc tổ, câu này lấy trên mạng hay trên phim ảnh xuống chứ làm quái gì mà nghĩ ra được như thế !
- Chà…. ! – Ông anh tôi đăm chiêu.
- Ừm…. ! – Tôi cũng nhăn mày nhíu mặt.
- Èo…… ! – Thằng cán sự toán bên 10A2 cũng ra vẻ suy nghĩ tợn, hết ham làm đồng minh với 11A1 nữa, coi mòi nó quyết tâm ôm 2 chai Pepsi về.
Bây giờ ko biết làng nào là làng nào, mà cũng ko biết người nào nói dối người nào nói thật, nếu hỏi bừa 1 trong 2 người là “ Anh có phải người nói dối ko ? “, thì một là người này sẽ lắc đầu, như vậy tức đấy là người nói thật, nhưng chắc gì người nói thật đang đứng ở làng nói thật, nhỡ đứng bên làng nói dối thì sao ? Nhưng nếu người được hỏi gật đầu, thì tức là người nói dối, cơ mà người nói dối thì đời nào nói thật, nó phải lắc đầu mới đúng chứ ? Mà nếu là người nói dối thì đời nào nó dẫn mình đến làng nói thật là nơi cần phải đến ?
Vậy là thế quái nào ta ? Thật thật giả giả nó cứ rối tung beng lên, cái này gọi là bọn tôi càng nghĩ càng sai, tự mình dẫn mình vô chính cái mê cung của mình đặt ra để rồi quên luôn cả lối thoát. Ông anh tôi mặt đã bắt đầu phừng phừng hoả khí, và tôi thì đã não đã bốc khói, thằng 10A2 bên kia vẻ như ko ham hố gì chai Pepsi nữa, bọn các lớp khác cũng chỉ biết xì xào bàn tán.
Tôi liếc sang ông anh, ổng chuyển sang liếc mặt bọn 11A1 đang vênh lên, rồi vặn tay liếc lại…sang tôi, tôi hoảng hồn, cả 2 thằng cùng…nhìn sang Tiểu Mai, tự dưng lúc này 2 anh em tôi đồng tâm xem nàng như cứu cánh cuối cùng hay sao ấy !
- Sao…Tiểu Mai ? – Tôi thì thầm hỏi.
- Là sao ? – Nàng ngơ ngác.
- Giải được không em ? – Ông anh tôi thều thào.
- Dạ…được ! – Nàng gật đầu.
- Trời đất quỷ thần ơi ! – Ông anh tôi ôm đầu bổ ngửa ra sao.
- Gì…vậy ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên.
- Giải được thì em nói đáp án ra đi , còn đợi gì nữa ? – Lão anh tôi nhăn hí.
- Em tưởng anh với N muốn tự giải ! – Tiểu Mai đáp tỉnh queo.
- Hự, bí nãy giờ mà tiểu thư ! – Tôi thẫn thờ.
- Sao ? Có ai giải được câu này không đây ? – 11A1 lớn tiếng hỏi.
- Đây nè ! – Tôi nói lớn.
- Nói nghe coi ! – Ông tiền đạo số 10 mà tôi còn nhớ mặt đang nheo mắt hỏi.
- À…như vầy, chọn 1 trong 2 người rồi bảo, “ Hãy dẫn tôi đến làng của anh “, thì mình sẽ đến được làng nói thật ! – Tiểu Mai trả lời.
- Ừm…Giải thích đi em ! – Đám đông hết thảy đều nhìn Tiểu Mai.
- Theo câu nó
Facebook
Twitter