i trên, thì dù không biết ai là người làng nào, nhưng chắc chắn rằng nếu là người nói thật, hiển nhiên sẽ dẫn ta đến làng nói thật, còn nếu người được hỏi là người nói dối, thì người này sẽ không đời nào dẫn ta đến làng của người đó, tức làng nói dối, mà sẽ dẫn đến làng của đối phương là làng nói thật. Vậy đằng nào ta cũng sẽ đến được làng nói thật ! – Nàng từ tốn giải thích.
Đám bọn tôi trố mắt nhìn Tiểu Mai phán như thánh sống, nghe đến đâu thấy đầu óc mình sáng ra đến đây, y như những kẻ tu hành lầm đường lạc lối nay đã giác ngộ kinh phật của Đại Thiện Như Lai vậy.
- Ừ, đúng rồi đấy ! – Anh này cười thán phục, trao quà cho bọn tôi.
- Tuyệt chiêu, em đỉnh quá ! – Ông anh tôi vung tay ca ngợi Tiểu Mai.
- Hì, đâu có gì ! – Nàng khiêm tốn đáp.
- Không, giỏi thật đấy ! – Bà chị kia nhìn nàng ngưỡng mộ.
- Do em gặp mấy câu đố logic như này nhiều thôi ! – Nàng trả lời.
- Thế này thì nhóm mình vô đối mất rồi ! – Ông anh vờ ngửa mặt cảm khái.
- Không có đâu, bên 11A1 còn đi theo kìa ! – Bà chị tiếp lời.
- Tụi này khoái làm đối thủ bọn mình thế nhỉ ? – Tôi nhăn mặt khó chịu.
- Đâu sao, thà có một kẻ thù thông minh còn hơn có một người bạn ngu ngốc ! – Tiểu Mai nhún vai nói thản nhiên.
Ba người bọn tôi đần mặt ra, nhìn nàng không chớp mắt vì câu vừa rồi quả là hơi bị…sốc, riêng tôi thì lại thấy thinh thích, hổng dè lâu lâu Tiểu Mai cũng cá tính phết !
- Thế câu đố của 10A2 là gì nhỉ ? – Ông anh tôi cười đểu nhìn thằng cán sự Toán 10A2.
- À…cũng dễ thôi ! – Thằng này đáp, ra chiều uý kị.
- Dẫn anh tới lớp chú coi ! – Ổng hất hàm ra lệnh.
Câu đố của bọn 10A2 dễ ẹc, vẻ như bọn nó hết chuyện hay sao mà đem bài toán lớp 10 vô để làm câu đố, chẳng thà ra đề bá láp như các lớp khác còn hay hơn, ông anh tôi liếc cái rồi hừ nhạt chả buồn giải đề, bỏ đi luôn.
- Qua trại hiền đệ xem câu đố nào ! – Ổng khoác vai tôi.
- Lớp mình ai ra đề vậy Mai ? – Tôi hỏi.
- À…mình đó ! – Nàng đáp.
- Bỏ xừ chưa đại ca ! – Tôi nhìn lão anh cười mỉa mai.
- Hơ, chiến luôn chứ sợ gì ! – Ổng mạnh miệng nói cứng, dù tôi biết là trong bụng ổng cũng đang thấp thỏm lắm đây.
- Không khó đâu anh! – Tiểu Mai cười cười.
- Ớ…mày dẫn đại huynh đến à ? – Thằng T trố mắt.
- Dạo…ạo…chơi….à ? – K mập ngấu nghiến mớ chả lụa trong miệng.
- Qua giải đố ấy mà ! – Tôi trả lời.
- Mày…mày nội gián à ? – Thằng L đi theo.
- Nội cái đầu mày, tao còn chưa biết câu đó ra sao ! – Tôi quắc mắt cự lại.
- Dẫn anh qua xem coi mấy đứa ! – Ông anh tôi ngoắc tay.
- Dạ…để em ! – Thằng D nhanh nhảu dẫn ông anh tôi đến chỗ treo câu đố.
- “ Cái gì nhìn dưới kính lúp không thể nào phóng to lên được ? “
- Câu này của Mai ra đó hở ? – Tôi ngẩn người hỏi.
- Ừ ! – Nàng mỉm cười đáp.
- Cái gì nhìn qua kính lúp lại chẳng thấy to lên ! – Ông anh tôi lẩm bẩm.
- Đồ đạc đâu ra nhiều thế chú ? – Thằng C lục lọi mớ quà.
- Khổ công lắm mới hốt về được đấy ! – Tôi cười tự mãn.
- Thế giải được câu này không ? – Ông anh tôi sừng sộ nhìn tôi.
- Hề hề, của lớp đệ mà, đệ nỡ lòng nào giải chứ ? – Tôi vờ rụt cổ.
- Nói đáp án nghe coi ! – Tôi thì thầm với thằng L.
- Biết đâu mà nói ! – Nó nhún vai đáp.
- Ớ…tụi mày ở đây nãy giờ mà ! – Tôi ngạc nhiên.
- Bọn tao cũng có biết câu này của Mai đâu, đang bí nãy giờ đây ! – Nó lắc đầu.
- Đại huynh…bí rồi hiền đệ ơi ! – Ông anh tôi ỉu xìu vỗ vai tôi.
- Ờ…đệ cũng như rứa ! – Tôi nửa rầu rĩ, nửa khoái chí.
- Thôi để câu này cho các lớp khác giải, chừng nào về nhà nói đáp án tao nghe ! – Rồi ổng cùng với bà chị kia về, ko quên cầm theo 1 chai Pepsi loại bự khi nãy.
Tầm vài phút sau, canh chừn

Facebook
Twitter